The Case of Hana & Alice - một chút tươi sáng cho ngày đông

Nhân dịp update cho website nên tui lại ngoi lên khoe một chiếc phim đáng yêu xinh xẻo nè.

Dạo nọ lâu không vào Netflix nên bị bắt đăng nhập lại nhưng mà do lười nên mình lên app FranceTv tìm phim xem. Hỡi những người anh em ở đất Pháp mọi người thi thoảng nên lên app này kiếm phim xem hay lắm mà lại còn miễn phí nữa. App này hay release trong một khoảng thời gian nhất định mấy tuyển tập phim theo theme ấy hiện giờ đang có collection hoạt hình Nhật với phim tài liệu đoạt giải César. Hồi trước mình xem được « We need to talk about Kevin » trên trang này nè.

Quay lại với « The Case of Hana and Alice », không ngờ được đây là bộ phim do Shunji Iwai đạo diễn. Ông là một đạo diễn khá nổi tiếng ở Nhật, một trong những phim mọi người hay nhớ nhất từ ông là « Love Letter ». Phim này còn được chính Shunji Iwai viết lại thành truyện và được phiên dịch, xuất bản ở Việt Nam với cái tên « Thư tình », và cũng chính là quyển truyện tui cắp từ Việt Nam sang Pháp vì thích =)))). Bởi vậy sự tình cờ tìm được phim ông này khiến tui ngỡ ngàng lém =))))))))

Bộ phim bắt đầu với một cô bé tên là Tetsuko Arisugawa mới chuyển đến một thành phố mới. Tại trường học mới, cô bị mọi người xa lánh vì ngồi tại nơi có vòng tròn ma thuật trấn yên ác quỷ Judas. Dần cô phát hiện ra câu chuyện về tên Judas này với 4 người vợ của hắn, về cách hắn bị giết và trở thành bóng ma ám ảnh lớp học. Không tin vào mấy thứ nhảm nhí nên cô bé dấn thân vào hành trình điều tra vụ án về Judas cùng Hana, người từng chứng kiến (một phần) sự việc xảy ra năm đó.

Nghe vậy thôi chứ, chả có gì đáng sợ từ bộ phim cả. Bộ phim tỏa ra nét nên thơ tản mạn khiến thi thoảng chúng ta phải rời khỏi mạch truyện chính nhưng điều ấy không hề làm bộ phim trở nên dài dòng. Vài khoảnh khắc yên bình giản dị đó giúp chúng ta được dừng chân, ngắm nhìn và trân trọng cuộc đời bình thường mà muôn màu của người khác và cả của bản thân. Shunji Iwai có cách kể truyện nhẹ nhàng mà vẫn thú vị. Nút thắt của câu chuyện được gỡ rối một cách đơn giản nhưng vẫn thật bất ngờ. Bản thân hiểu được chuyện xong thì ngẩn ra một tích tắc rồi bật cười vì hóa ra chuyện lại vừa ngớ ngẩn vừa hợp lý mà cũng kha khá là đau lòng như vậy. Vài chục phút cuối phim thực sự là một điểm sáng, khiến mọi người ắt hẳn phải phá lên cười thành tiếng vì cách phản ứng của từng nhân vật với tình huống xảy ra thật đời thường mà cũng thật bất thường.   

« The Case of Hana and Alice » có màu phim tươi sáng, thanh khiết và mát mẻ đặc trưng của những bộ phim anime thời nay. Nhưng mà nét vẽ của phim lại rất khác. Đường viên cho nhân vật rất rõ, khiến họ nổi bật đến mức gần như tách rời khỏi khung cảnh phía sau. Đây có lẽ là một điểm trừ của bộ phim vì có nhiều người không thích nét vẽ như vậy. Còn mình thì thấy nó thú vị và hay ho =))) kiểu như một style mới mẻ so với những bộ anime khác. Hơn nữa, theo mình cảm nhận, đoàn làm phim hiểu rõ lựa chọn của mình.

Vì bối cảnh là một thành phố bình thường, một trường trung học bình thường, mọi thứ đều rất bình thường, điều khác biệt duy nhất ở đây là câu chuyện mà con người thêu dệt. Chỉ có con người với những suy nghĩ bất thường mới tạo ra những thứ bất thường và bởi vậy họ mới là yếu tố khác biệt so với khung cảnh xung quanh. Hơn nữa, cách thức người ta viền nét cũng không hề cứng nhắc, ngược lại nhìn uyển chuyển và nhiều lúc nhìn còn run rẩy tùy theo cử động của nhân vật. Phong cách hoạt hình như vậy sẽ không ưu tiên mang lại cảm giác siêu thực mà thiên về cảm giác trải nghiệm nhiều hơn.

« The Case of Hana and Alice » có màu phim tươi sáng, thanh khiết và mát mẻ đặc trưng của những bộ phim anime thời nay. Nhưng mà nét vẽ của phim lại rất khác. Đường viên cho nhân vật rất rõ, khiến họ nổi bật đến mức gần như tách rời khỏi khung cảnh phía sau. Đây có lẽ là một điểm trừ của bộ phim vì có nhiều người không thích nét vẽ như vậy. Còn mình thì thấy nó thú vị và hay ho =))) kiểu như một style mới mẻ so với những bộ anime khác. Hơn nữa, theo mình cảm nhận, đoàn làm phim hiểu rõ lựa chọn của mình. Vì bối cảnh là một thành phố bình thường, một trường trung học bình thường, mọi thứ đều rất bình thường, điều khác biệt duy nhất ở đây là câu chuyện mà con người thêu dệt. Chỉ có con người với những suy nghĩ bất thường mới tạo ra những thứ bất thường và bởi vậy họ mới là yếu tố khác biệt so với khung cảnh xung quanh. Hơn nữa, cách thức người ta viền nét cũng không hề cứng nhắc, ngược lại nhìn uyển chuyển và nhiều lúc nhìn còn run rẩy tùy theo cử động của nhân vật. Phong cách hoạt hình như vậy sẽ không ưu tiên mang lại cảm giác siêu thực mà thiên về cảm giác trải nghiệm nhiều hơn.

(Hơn nữa, style viền nét này còn làm mình nhớ đến bộ The Dragon Prince những phần đầu, và đó mới gọi là aesthetic issue vì mình không hiểu tại sao người ta làm vậy =))) chê vậy thôi nhưng nó vẫn hay nha). Rùi xong, không viết kết luận đâu baiiii